Sau bao năm lăn lộn với cuộc sống, tôi—Minh Đức, đã quen với nhịp sống hối hả ở thành phố lớn. Từ một cậu sinh viên đại học bình thường, tôi giờ đây đã có một công việc ổn định với mức lương hơn 25.000 tệ/tháng (khoảng 87 triệu đồng). Cuộc sống nơi đất khách quê người không hề dễ dàng, từng đồng tiền kiếm được đều thấm đẫm mồ hôi và cả những đêm thức trắng. Nhưng nhờ sự kiên trì, tôi đã xây dựng được một chỗ đứng cho riêng mình. Dẫu vậy, trong lòng tôi vẫn luôn hoài niệm về những ngày tháng đại học vô tư, nơi tình bạn trong sáng và không chút toan tính là điều quý giá nhất.
Gần đây, khi đang bận rộn với công việc, tôi nhận được tin nhắn từ lớp trưởng trong nhóm chat đại học. Một buổi họp lớp được tổ chức sau nhiều năm xa cách. Lớp trưởng nhiệt tình kêu gọi mọi người tham gia, và tôi, dù đang ở xa, vẫn quyết định sắp xếp thời gian để về thăm các bạn. Dẫu sao, đây cũng là cơ hội hiếm có để gặp lại những gương mặt thân thương ngày nào. Tôi háo hức đến mức đếm từng ngày, tưởng tượng cảnh ôn lại kỷ niệm xưa với bạn bè.

Ảnh minh họa
Ngày họp lớp cuối cùng cũng đến. Tôi chọn một bộ vest lịch sự, chuẩn bị tinh thần để gặp lại mọi người. Khi bước vào nhà hàng, không khí ấm áp ùa đến. Những cái ôm, những tiếng cười, và cả những câu chuyện cũ lần lượt được khơi lại. Tôi gặp lại thằng bạn cùng phòng ký túc xá, cô bạn hay trêu tôi ngày trước, và cả lớp trưởng - người vẫn giữ phong thái nhiệt huyết như xưa. Chúng tôi nói về những ngày tháng ngồi học nhóm, những lần trốn tiết đi ăn quà vặt, và cả những giấc mơ ngây ngô từng chia sẻ với nhau. Thời gian như quay ngược, đưa tôi về quãng thanh xuân rực rỡ nhất.
Bữa tiệc diễn ra trong không khí vui vẻ. Nhà hàng chúng tôi chọn không quá sang trọng nhưng ấm cúng, với những món ăn ngon và rượu thơm. Khi bữa ăn gần kết thúc, tôi chợt nảy ra ý định thanh toán toàn bộ hóa đơn. Tổng cộng là 20.000 tệ (khoảng 70 triệu đồng) - một con số không nhỏ, nhưng với tôi lúc đó, nó chẳng là gì so với niềm vui được gặp lại bạn bè. Trong cơn hưng phấn, tôi đứng dậy, lặng lẽ đến quầy thu ngân và trả tiền trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Tôi cười lớn, nói với cả lớp: "Lâu lắm mới gặp, để tớ bao hết hôm nay!" Mọi người vỗ tay, vài người còn trêu: "Đức giờ làm đại gia rồi!" Tôi chỉ cười xòa, nghĩ rằng đây là cách để thể hiện tình cảm của mình với những người bạn cũ.
Sau bữa tiệc, tôi bắt chuyến xe muộn về nhà, lòng vẫn lâng lâng vì buổi gặp gỡ. Nhưng vừa đặt lưng xuống giường, điện thoại tôi rung lên liên hồi. Mở ra xem, tôi thấy hàng loạt thông báo chuyển tiền từ các bạn trong lớp. Tôi ngạc nhiên, chưa kịp hiểu chuyện gì thì tin nhắn của lớp trưởng gửi đến lúc 0 giờ đêm khiến tôi hoảng loạn: "Trời ơi, sao cậu lại thanh toán hết tiền ăn. Chúng tôi biết đồng tiền kiếm ra không dễ dàng nên muốn trả lại cho cậu. Cảm ơn tấm lòng của cậu, nhưng bọn tớ không muốn cậu chịu thiệt!" Tôi lặng người, đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy, rồi lướt xem các tin nhắn khác trong nhóm. Có bạn viết: "Đức ơi, cảm ơn cậu, nhưng để bọn tớ góp lại nhé!" Một người khác nhắn: "Tiền cậu kiếm được ở xứ người chắc chắn không dễ, bọn tớ không nhẫn tâm để cậu gánh hết đâu."

Ảnh minh họa
Tôi ngồi đó, trong căn phòng tối om, mà lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Tôi không ngờ hành động của mình lại khiến mọi người quan tâm đến vậy. Trong phút chốc, tôi nhớ lại những ngày tháng đại học, khi cả đám sẵn sàng chia nhau từng gói mì tôm, từng chai nước khi hết tiền. Hóa ra, tình bạn ấy vẫn vẹn nguyên, không hề thay đổi dù thời gian và khoảng cách có kéo chúng tôi xa nhau. Tôi nhắn lại lớp trưởng: "Cảm ơn các cậu, tớ thật sự rất vui. Tiền không quan trọng, quan trọng là tình cảm của chúng ta." Lớp trưởng đáp: "Thôi được, lần sau để bọn tớ bao lại cậu nhé!" Cả nhóm lại rôm rả trò chuyện, và tôi nằm đó, mỉm cười một mình.
Từ sau hôm đó, tôi càng trân quý những người bạn này hơn. Tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống bộn bề, tiền bạc có thể kiếm được, nhưng tình cảm chân thành thì không dễ gì mua nổi. Buổi họp lớp ấy không chỉ là một kỷ niệm đẹp, mà còn là một bài học quý giá về giá trị của tình bạn. Và tôi tự nhủ, nếu có cơ hội, tôi sẽ lại tham gia họp lớp, không phải để bao tiền ăn, mà để tiếp tục nuôi dưỡng tình cảm đẹp đẽ này.
Qua chuyện này, tôi cũng rút ra một điều: Dù hào phóng là tốt, nhưng cần cân nhắc khả năng tài chính của mình và cảm nhận của người khác. Tiền bạc nên được sử dụng một cách khôn ngoan, vừa thể hiện tình cảm, vừa không gây áp lực cho bản thân hay bạn bè.
Theo Toutiao